Thursday, June 19, 2008

TÂY DU KÝ (Cont'd)

Từ Florence, Oregon tụi này chạy quá I-5 đi về hướng California, I-101 chỉ có hai lanes đi lâu và nguy hiểm, nhất là với ông xã nhà tui, ưa qua mặt thiên hạ. Đi ngang chỗ cho du khách ngắm Elks (loại hươu khổng lồ) tui thấy tức cười cứ nghĩ về tui nai này, có lẽ mỗi bưởi sáng, nai mẹ nói với mấy đứa con "Tui bây lo sửa soạn ra ngoài kia ăn uống làm trò cho thiên hạ coi!" hoặc là "sửa soạn ra coi mấy người khùng đứng coi tụi mình ăn sáng!"
California, vựa thức ăn của nước Mỹ, chỗ nào cũng trồng nếu không lúa, cũng cây ăn trái. Gần tới Sacramento hai bên đường nhiều ruông lúa xanh mướt làm tui nhớ hồi 1985 hai vợ chòng tui lái xe dọn nhà về Florida. Qua khỏi Sacto, tụi này đi về Bakersfield. Ai đâu biết Bakersfield xa dữ vậy nè. Đi hoài vẫn không thấy, tui bật GPS lên hỏi đường, chúa ơi, nó chỉ cho tụi tui đi vòng vo tam quốc cuối cùng cùng cũng lọt trở lại I-5


Trở lại I-5, chạy một hồi ghé Trạm Nghỉ, coi lại bản đồ đàng hoàng, tiếp tục chạy về Bakersfield. Dường tuy dài nhưng tui thích tại hai bên đường toàn là vườn cây, ruộng cà chua, dưa,etc. Có một chỗ người ta trồng xương rồng làm hàng rào. Xương rồng đang ra trái đầy nhóc thấy ham. Hình như loại xương rồng này là loại bà Táo xào hôm bữa.
Qua khỏi Bakersfield, thấy trời còn sớm , chạy một lèo tới Red Bluff tạt vô nghỉ đêm. Lạng quạng ghé vào Econolodge, rất được giá lại quá rè, chỉ có $40. một đêm. Chủ motel là người Ấn nên internet của họ rất tốt , sáng cũng có contientnal breakfast, hồ tắm, etc.
Nói tới cái vụ internet. Lúc ở Newport, Oregon, City central Motel không có High speed nhưng nhờ nó ở kế bên Days Inn nên tui vẫn xài internet được như thường.

8/7/07

Buổi tối hôm trước ông xã tui bàn về hành trình ngày mai, ỗng coi bản đồ , nói sẽ đi ngang Barstow. Sáng hôm nay tui nói mình sẽ đi ngang Barstow, ỗng cải ráo riết, nói rằng là chưa bao giờ nghe đến chỗ đó, thấy có chán không??? Tới trạm đổ xăng tui lấy bản đò la chỉ cho ỗng, xìu như bánh xe.
Tới Barstow trời cũng về chiều nền ở lại thêm một đêm nữa cũng Econolodge. Swimming pool của họ nước tốt nhung đáy hồ bị hư rất nhiều. Mỗi khi tui úp mặt xuống nước, tui nhắm mắt đặng không thấy mấy vết đen dưới đáy hồ.
Tối đó ỗng đòi ghé Denny's ăn tối. Bad decision. Thức ăn dở, khách hàng đa số mập , lùn và thô lỗ làm ông chồng tui depressed.


Từ I-5 chạy qua I-99, phải quẹo qua I-46 đi ngang Wasco. Chu choa vùng này thấy mê luôn. Hai bên đường ruộng dưa, ruộng bông gòn, ruộng hoa hồng nở muôn màu thật đẹp. Lại thêm có vườn nho nữa. Nhiều chỗ có trồng cà chua, tui đòi nhảy xuống hái trộm it trái, ông xã không cho.

Hôm nay lái xe ngang New Mexico. Núi đồi vùng này đẹp và ngoạn mục quá. Albuquerque rất đẹp. Mấy cái overpasses người ta cũng tô màu sắc thật đẹp. Giữa hai bên xa lộ, trồng nhiều cây lại thêm mấy bình hoa khổng lồ , đồ gốm của thổ dân địa phương. Tuy vậy, thấy đẹp thì khen chứ tui có cảm giác như mình đang ở Mẽ tây cơ chứ không phải trong đất Mỹ.
Đường tuy lên dốc xuống đồi nhưng rất dễ lái. Có điều lái xe với ông chồng tôi rất bực mình. Lúc nào hắn cũng sợ bị người khác qua mặt.
Có con mẹ này trên đường từ Barstow, CA qua NM, mẽ cứ chạy lờ đờ lane bên trong, tui tức quá , vượt qua cái vù. Một hồi sau, làm như mẽ tỉnh giấc hay sao đó, chạy thiệt mau bắt kịp tui, tui cho mẽ qua, ông chồng tui làm như lên cơn điên, la chói lói, nói nào là " sao you để cho nó qua mặt" đến, " you phải chay cho mau bắt kịp mẽ" . Tui cáu tiết, chạy rì rì 75 miles một giờ. Đường vừa dốc vừa ngoằn ngoèo ai dám chạy 90 miles đâu. Hơn nữa, rủi cảnh sát phạt tốn tiền.
8/8/07
Ngủ lại ở Gallup, NM một đêm . Khách sạn Travelodge rất được, giá phải chăng, good breakfast bar, almost as good as Howard Johnson (có khuôn làm Waffle) . Sáng vào phòng ăn tui thấy một bà này cái mặt già khằn như tui nhưng có thân hình in như mấy người mới đôi mươi . Tui phục lăn, đoán bà này phải là vú sư hay vú nữ . Bã đi với mấy người con trai hình như là con . Họ nói tiếng gì tui không biết chỉ biết họ là ngươi Âu châu . Nhìn lại mình thân hình cục mịch sao buồn qué . :

8/9/07


Lái chạy cả ngày qua tới Oklahoma City (577 miles) , tìm ra Best Western hotel ở Moore, ngoại ô của OKC . Phải tui biết phone của ông Phượng Hoàng tui đâ điện thoại cho ỗng .
Tui thích Best Western có điều hơi đắt một tí nhưng có đầy đủ. Phòng rộng, bàn ghế tủ giường toàn là mahogany rất sang. Có hồ tắm, phòng tập thể thao, good Continental breakfast .

8/10/07
Sáng ra lên đường, ông chồng tui nới "go on I-35 Nỏrth" tui nói phải đi về Nam, ỗng nói " thì tui nói về Nam rồi!" Thiệt tức sao đâu .
Không biết sáng nay sao tui buồn ngủ quá, lái xe mà người lâng lâng, cuối cùng sau khi lái hơn 100 miles, tui phải ghé đại một cây xăng đưa cho ỗng lái . Xong tui ngủ một lèo gần ba tiếng đồng hồ, lái thêm 140 miles nứa tới Shreveport.
Cái tiểu bang Louisiana này cẩu thả quá, cỏ hai bên đường cũng không thèm cắt, để mọc quá đầu trong khi Oklahoma, chỗ nào nhìn cũng như sân golf.
Đêm trước ở hotel hai vợ chồng bàn chắc phải nghỉ đêm ở Jackson, MS. Đi tới Jackson ỗng cứ tiếp tục chạy, đổ xăng xong đi I-45 đi hoài. Tui mới bàn "Hay là mình ghé Hattiesburg ăn tối, nghỉ lâu lâu chút xong lái luôn về nhà!" Ỗng chê tui ham ăn. Tui xùng tiết biều ỗng đi luôn. Quẹo qua xa lộ 98S, ỗng đẻ tui lái. Lúc trời còn sáng, đường có 2 lanes mỗi bên, đến chừng tròi tối hù, đường thu lại còn có 2 chiều, một lên, một xuống. Trời, tui vừa lái vừa ngán, đèn xe ngược chiều cứ chiếu thẳng vào mặt, kho thấy đường quá mạng , cuối cùng tui phải nhường tay lái cho ông xã. Quẹo ra I-65 S, lên I-10 East, chui qua hầm cầu tiếp tục chạy thẳng về nhà.
Tới nhà lúc 9:45 PM , thở cái khì !
Tui nấu nồi Smoked Salmon chowder ăn tối xong đi ngủ.

Sau 17 ngày lái xe qua mấy tiểu bang, tui có vài ý kiến về mấy motels tui ghé qua .

1. Hallmarc Inn in Marion, Arkansas - Rất tốt so với giá tiền . $45 mỗi đêm. Phòng ngủ sạch sẽ, có tủ lanh, microwave, internet cnnection, điểm tâm mặc dù chỉ có bánh và doughnuts.

2. America Best ở Kansas City Missouri - Giá đắt hơn, không có internet . Điểm tâm có nhiều mục hơn bên kia .

3. Ramada Inn ở Laramie, Wyoming - Tạm được đang sửa chửa lại. Giá hơi đắt $85.00 một đêm, internet connection không tốt, ăn sáng tạm được nhưng không có người coi. Sáng chạy xuống phòng ăn, đèn mờ mờ , ảo ảo, thiên hạ ngồi ăn gần nhủ trong tiệm come âm phủ.

4. Best Western - Bozeman, Montana Phòng rất đẹp, gọi là suite, giá $102.00 một đêm. Internet tôt, hồ tắm sạc sẽ, phòng tập thể thao đủ dụng cụ cho khách dùng. Ăn sáng tạm được nhưng chỉ có trái cây, muffins và granola bars.

5. Howard Johnson - ở Spokane, WA. Giá phải chăng, $62.00 một đêm, phòng tạm được, hồ tắm sạch sẽ, nhưng phải leo lên cầu thang. Điểm tâm rất xôm tụ, có khuôn làm waffle, bánh mì, mufffins, trứng luộc, nước trái cây, cereals. Phòng ăn có nóc băng kiếng nên rất sáng sủa, ngồi ăn thoai mái.

6. Days Inn ở North Broadway, Everett, WA. Chua thấy chỗ nào tệ như chỗ này, giá lại đắt nhưng tại tui có hẹn trước, mà ông chồng tui nhút nhát không từ chối chứ như người khác họ bỏ đi rồi.79.00 một đêm, phòng nặc mùi thuốc lá mặc dù tụi nó thề sống chết là phòng non-smoking. Cầu thang lên xuống dơ hày, máy làm nước đá bị hư.
Tui có viết thư than phiền với Days Inn, Cỏrp. cho người ta biết.

7. Travelodge - Everett Mall. Khá tốt ,giá phải chăng tại tui hẹn qua WAlmart discount. 62.00 một đêm, tui ở hai đêm. Internet ok.

8. Dune Motel in Astoria - tam được, giá hơi đắt vì nơi này toàn du khách. 82.50/một đêm. Không dám ở Holiday Inns vì quá đắt - $140/night. Mình đâu có năm trong phòng suốt ngày đâu, xài cho phí tiền.
ăn sáng ở đây chán lắm, chỉ có bánh ngọt , thư ký là một bà già sún răng người gốc Phần lan, không vui vẻ tí nào. Tui hỏi bã có biết tiệm nails ở đâu, bã mù tịt.

9. Newport City Center Inn. Chủ là người Tàu. Phòng trên lầu, sach sẽ, có ban công nhìn ra biển, giá chỉ có $60./ một đêm. Không có internet nhưng nhờ ở kế ngay Days Inn, tui xài nhờ. Phải nỏi conection của cái Days Inn này thiệt là mạnh. Sáng ăn có bagel, jam ,etc.

Sunday, October 28, 2007

TÂY DU KÝ - cont'd

7/28
Sáng nay thức dậy như mọi ngày, chạy lên lầu làm waffle ăn sáng, dộng thêm mấy cái hột gà luộc, xong khăn gói lên đường về Priest Lake, Idaho thăm một người bạn trước làm cùng hãng với ông xã . Ông này mới bị bệnh Parkingson (giống như Michael J Fox) nhưng chưa nặng bằng Michael. Nhà ông này ở trên hồ Priest, tuôt trên núi . Đường vào nhà ỗng thât đúng là "quăn queo đuôi chuột chênh vênh tai mèo" Có cho tiền tui cúng không dám lái xe lên . Tui không hiểu sao người Mỹ ham ở nhà trên núi, kế hồ . Mỗi lần xuống tới nước phải đi xuống dốc thật nguy hiểm. rủi trượt chân một cái là té toi mạng luôn .
Sau khi thăm ông bạn, tụi này ghé thăm một bà quả phụ, vợ một ông bạn để chỏm của ông xã mất hơn ba năm nay. Nhà họ cũng ở trên núi . Bà này nói xác ông chồng bã thiêu xong rãi trên hồ . Ơng chông tui cũng đòi như vậy . Tui nghe ngán quá nhưng có người cho tui biết bây giờ có nhiều cơ quan giúp tang gia làm mấy việc đó .
Sau khi rời Priest Lake, tụi tui lái xe qua Sand Point, Idaho .


Tới Sand Point tui thấy một motel dễ thương tạt vô, xong ở lại. Motel sach sẽ, tên K-2 có đều cái giương mắc phong mỗi lần chuyển động nó kêu kẽo kẹt suốt đêm ngủ không được . Rơif Sand Point, tụi này đi thẳng về Everett, WA .
7/29/30/31

Thăm tất cả bạn bè cũ ở Everett, có người khoẻ có người kỳ cục, có người bịnh gần chết . Tham Bưởi bên Bellevue. Ồn xã vừa lái xe vứa than van., xong lãi quá nhanh đi vuôt nhà B, phải quay đi quay lại ba lần . Ngồi chư nóng đít, ỗng đòi chạy đi qua Camano Island thăm ông em họ của ỗng .
Ông em họ có nhà ngay trên biển, ngày nào họ cũng ra bắt cua, con nào con nấy thật to . Tối hôm đó tụi nay ăn cua đã luôn, tui phải ngòi gỡ cua cho ông nội nhà tui, ỗng không thích gỡ cua . Mấy người bạn của ông xã ru đi ăn ở tiêm Ảrnie dưới Mukilteo . Tiệm này có mấy món rất ngon . Tui thích món tôm rang muối tiêu, Halibut Cheviche don trên wonton skin .
Ơng xã tui ngồi không yên chỗ, mới ở Everett có 3 ngày đòi đi về Oregon thăm bạn mặc dù ông này đi mãi tới 6 tây mới về .
Xuống tới Astoria, ở hai ngày đi vơ vẫn, tui có thì giờ đi làm móng tay . Người Việt minh tài thật, xó cỉnh nào cũng bò tới mở tiệm nails.


Tới Sand Point tui thấy một motel dễ thương tạt vô, xong ở lại. Motel sach sẽ, tên K-2 có đều cái giương mắc phong mỗi lần chuyển động nó kêu kẽo kẹt suốt đêm ngủ không được . Rơif Sand Point, tụi này đi thẳng về Everett, WA .
7/29/30/31

Thăm tất cả bạn bè cũ ở Everett, có người khoẻ có người kỳ cục, có người bịnh gần chết . Tham Bưởi bên Bellevue. Ồn xã vừa lái xe vứa than van., xong lãi quá nhanh đi vuôt nhà B, phải quay đi quay lại ba lần . Ngồi chư nóng đít, ỗng đòi chạy đi qua Camano Island thăm ông em họ của ỗng .
Ông em họ có nhà ngay trên biển, ngày nào họ cũng ra bắt cua, con nào con nấy thật to . Tối hôm đó tụi nay ăn cua đã luôn, tui phải ngòi gỡ cua cho ông nội nhà tui, ỗng không thích gỡ cua . Mấy người bạn của ông xã ru đi ăn ở tiêm Ảrnie dưới Mukilteo . Tiệm này có mấy món rất ngon . Tui thích món tôm rang muối tiêu, Halibut Cheviche don trên wonton skin .
Ơng xã tui ngồi không yên chỗ, mới ở Everett có 3 ngày đòi đi về Oregon thăm bạn mặc dù ông này đi mãi tới 6 tây mới về .
Xuống tới Astoria, ở hai ngày đi vơ vẫn, tui có thì giờ đi làm móng tay . Người Việt minh tài thật, xó xỉnh nào cũng bò tới mở tiệm nails.


sau khi làm nails xong tui lạng qua tiệm quần áo bên cạnh mua vài cái áo on sales. Rẻ quá xá lại không phải đóng sales tax . Tiêu bang Oregon không có sales tax, đổ xăng phải có người ra đổ , ông chồng tui ghét lắm, lần nào cũng gây sự với mấy đưa nhỏ đổ xang . phố
Sau Astoria, lái xe đi dọc theo bở biển Orregon. Cảnh đẹp thật nhiều, bãi biển cũng đẹp tuy nhiên không sao bằng được Florida của tui .
Đi ngang Tillamook, ghé thăm hãng làm cheese, vui quá . Du khách tới thăm thật đông . Bên trong, người ta cho dân chúng coi cách làm cheese, cho ăn thử, xong thiên hạ đua nhau mua hàng bán trong đó . Tui cũng mua một ít cheese mang về . Phải công nhận Cheese của Tillamook rất ngon .
8/3/07
Kế đó về tới Florence . Thành phố này nằm dọc theo bờ biển, nhỏ và thanh tịnh. Khắp vùng có nhiều hoa Rhododendron mọc hoang, mùa xuân hoa nở đẹp lắm . Tụi này tính ghé nhà ông bạn nhưng ông xã bị cảm nên không muốn ghé, phải ở motel . Sáng thứ Bảy tụi này ghé nhà, hai vợ chồng ông bạn mừng quá sức, cho biết hôm thứ sáu họ kiếm tụi tui quá trời nhưng số cell của tui bị đổi .
8/4/07

Thì ra họ về sớm hơn một ngày, kiếm vợ chồng tui để mời về nhà . Nhưng tui nghĩ cũng do chúa định vì nếu tụi này ghé thứ sáu thì sáng chúa nhựt lên đường, tui không có dịp đi lễ nhà thờ St. Mảry, Lady of the Dunes ở Florence .
8/5/07

Sáng chúa nhựt đi lễ nhà thờ nằm trên xa lộ 101. Sâu đó về nhà bạn, ông bạn lấy chiếc Chrysler lái cho tụi tui coi thử. Nice car. Tối hôm đó họ dẫn đi ăn cơm Tàu, họ nói ngon lắm. Ông chông tui ăn món Á Đông quen nên thâys chả có gì đạc biệt. Ỗng ăn còn dư nhiều lắm, nhỏ waitress hỏi có muốn lấy hộp đem về không ỗng từ chối làm con nhỏ hơi thất vọng.

8/6/07
Sáng thứ hai từ giã hai vợ chồng người bạn, tui ráng hết sức không khóc, vì không biết lần này có phải là lần cuối hay không .

Một điều đáng nói là vùng này, từ Astoria tới Florence, sao nhiều nhguoif mập quá tay . Đàn bà , con gái đa số mập như mấy con hà mã, thấy phát chán . Ơng chông tui cằn nhằn hoài nhưng khí ghé nhà ông bạn từ hồi đẻ chõm, ỗng không dám ho he tại bà vợ ông bạn cũng mập thù lù . Thấy bã ráng chui vào xe, sau tay lái tui phát rầu .

Tuesday, August 21, 2007

Tây Du Ký

Sau bao nhiêu ngày dự tính, cuối cung vợ chồng tôi khăn gói lên đường vào sáng thư s năm July 19. Tối 18 tui chuẩn bị quần áo, đồ toilette, thuốc men để mang theo. Ông chồng tui, mấy ngày trước hối tui lo sửa soạn nhưng mãi đến sáng 19 ỗng mới lo cho ỗng thành ra quên tới quên lui.
6 giờ sáng thưc dậy, ăn sáng xong bắt đầu sửa soạn hành lý cho chuyến tây du này.
" Chết rồi, tui quên back up mấy cái computer" ông chồng tui than thở xong lục đục chạy đi back up hai cái máy. Xong ỗng sực nhớ quên chùi nhà cầu. " Tui không muốn trong ba tuần vắng nhà mấy cái bồn này bị algee". Cái hệ thống back up nhắm khi mình vội lại dở chứng, nửa chừng nó ngừng lại. Tui nói ỗng thí cô hồn thôi, chứ không lẽ kéo cả ngày hay sao
Tụi này lái xe đi về WA state để ông chồng tui họp bạn. Nhưng thay vì lấy chiêc xe Towncar cho rộng rãi ỗng nhứt quyết dùng xe Carrera nhỏ của ỗng, chứa có 2 cái valises nhỏ xíu đã chật cứng. Thùng chứa thúc ăn đường tui phải để đằng trước.
Sau khi gửi gắm nhà cho hàng xóm, đóng mấy cái cửa chống bão, ỗng bắt đầu lái xe ra khỏi nhà. Chính ra chúng tui rời Florida hới sớm, sau này mới thấy là tính sai.


Ông chông tui mua cái GPS hiệu Garmins. Tui nghiên cứu kỹ lưỡng, xài thử trong thành phố thấy thich lắm nên chi sáng hôm đó tui mở ra xài. Qua khỏi Mobile, máy chỉ rất hay nhưng nó chỉ cho minh đi xa hơn bình thường. Khoảng đâu 11:30 ghé Lucena đổ xăng, tui bắt đàu lái dùm ỗng vài tiếng, Lóng này ổng tiến bộ quá chừng, không cằn nhằn chê bai gì ráo. Qua khỏi Grenada, tui để ỗng lái tren xa lộ 55 North. Trời bắt đàu về chiều, tụi này kiêm motel ngủ, ông chạy mau quá , trợt mấy exits, cuối cùng tui chỉ ỗng quẹo đại vào một xa lộ khác phia bên phải, ỗng quẹo xong nghĩ là đi lạc, bắt đầu lo, tui không cho ỗng lái xa quá, tìm chỗ ở ngay lập tức.
Thấy một Motel bên đường quảng cáo có internet access, HallMarc Inn, ỗng tạp vô. Giá phòng chỉ có 46 đồng một đêm, motel còn mới, wireless internet hook up, tủ lanh, microwave oven, cofee trong phòng , King size bed, bồn rửa mặt riêng với phòng tắm. Tui chịu quá. Tói khi nhìn biên lai mới biết mình không có đi lộn đường. Khach sạn này nằm nay trên I-55 North, Marion , Arkansas.
Ngoài ra khách sạn con có continental breakfast mặc dù chỉ là doughnuts and cinnamon rolls.

Tui đang ngồi coi TV bỗng nhiên nghe tiếng ông chồng tui rú lên " Trời ơi, mấy cái quần lót tui để quên ở nhà rồi" Tui nghe quýnh quá không biết làm sao, đề nghị chạy ra tiệm mua. May phước ỗng kiếm ra. Một chặp nữa laik nghe rên, "Quên deodorant!" " Xai của tui cũng được"! tui cáu tiết. " Hahahaha, kiếm ra rồi." Chỉ mấy cái đó làm tui lên ruột.

7/20/ 2007

Sáng dậy khoảng 6 giờ 30, đi ăn sáng xong lại thu xếp lên đường, tiếp tục lái trên xa lộ 55 đi về Tennessee.



Đang chạy vù vù trên xa lộ, ỗng lại rên, " Tui quên đem thuôc loãng máu rồi" . Tui hỏi tại sao có một chuyện đó mà cũng quên . Ỗng nói nhìn thấy nỏ nhưng không nhớ cho vào valise .
Tui lại bắt đầu chống mắt kiếm pharmcy đặng ỗng mua thuốc . Đi ngang Memphis, thấy bảng đề gần Graceland, tui muốn tạt qua thăm nhà của Elvis Presley, ỗng không chịu, lại tiếp tục chạy như đi ăn cướp . Cuối cùng ghé North Kansas City ở tiểu bang Missouri, vào khách sạn America Bést . Khách sạn này không bằng khách sạn bên Marion, không có internet access, giường nhỏ xíu, giá lại mắc hơn bên kia nhưng chiều gần 4:30 đành phải ở lại thôi . Tui nhắc ông xã đi tìm Pharmacy để mua thuốc, ông giao cho tui phận sự đi kiếm . Tiệm nào cũng xa ti tè, cuối cùng tui đành phải chạy xuống văn phòng hỏi cô thư ký, cô ta chỉ cho một tiệm CVS rất gần .
Trước khi đi, ông chồng tui lấy lọ thuốc cũ đem theo, tui nhắc ỗng phải đem theo điện thoại, tên của mấy bác sĩ . May phước, nếu ỗng không có cái đó là lúa rồi . Năm nỉ mấy cô phụ tã của CVS, họ phoned về Pensacola cho doctor lấy prescription mới, họ bán cho ỗng 20 viên . Tui thở phào nhẹ nhõm, nếu không có thuôc đó máu ỗng dám đặc lại rất nguy hiểm .

Trờ về khách sạn sau khi ăn tối, phía sau khach sạn là một khu rừng, buổi chiều chim về tổ kêu ríu rít, dọc hàng rào có vài chú nai ra ăn tối, thấy cũng vui .
7/21 Sáng hôm sau ngủ dậy, chạy xuống ăn sáng, họ cho ăn toàn muffin and cereal. Tui không ăn nổi . chỉ uống một ly nước cam và một ly cà phê .
Sau đó rời North Kansas City theo I-29 về Omaha , nebraska .

Ông chồng tui lại khám phá ra ông để lạc kiếng đâu kiếm không ra . lại làm một màn lục tung đồ đạc để tìm . Cuối cùng cũng tìm ra, ỗng liệng trong thùng thuốc của ỗng .
Tui xài cái máy chỉ đường, ỗng ghét tiếng nói của máy, tui phải tắt . Đang đi giữa đường ỗng coi bản đồ thấy không cần đi Omaha, tui phải quẹo đường khác đi thẳng lên Cheyenne, Wyoming .
Tới Cheyenne, tìm không có khách sạn trống, ỗng chạy tuốt sang Larramie, ở Ramada inn . Nó đưa cho phòng 132, chạy lại thấy phòng chưa sửa xong, mấy thùng sơn, thang thiếc còn nằm lểnh nghểnh, lại phải đi kiếm phòng khác . Ramada có hồ tắm nhưng tui quên mang đồ tắm nên không bơi được. Vã lại tui cũng không ham bơi chỗ này tại thấy có một mẹ mập thù lù lội xuống hồ bận nguyên T-shirt and short . Ewwww!
7/22 - Rời Larramie sau khi đổ đầy bình xăng đi lên Yellowstone .



Trước khi tới Yellowstone, phải chạy ngang Jackson, gần Jackson Hole . Thành phố này nhỏ nhưng rất nhộn nhịp, nhiều du khách tới chơi . Jackson Hole là nới mấy người danh tiếng hay tới đánh golf chẳng hạn như Bill Clinton ,etc . Chụp mấy cái hình Grand Teton, tới khi coi broshure thiên hạ có hình đẹp hơn, tui xóa mấy hình tui chụp . Qua khỏi Jackson Hole tới cổng vào Teton National Park , vào cửa phải trả $25.00 nhưng tụi này vào free tại có thẻ cao niên Hết Teton park tới Yellowstone, lại qua một trạm thu tiên lân thứ nhì . Công viên đông người thăm tại nhằm cuối tuần . Đang chạy ngon trớn bỗng nhiên xe bị ứ đọng, chạy rì rì gần 30 -phút . Tưởng có tai nạn gì đằng trước, ai dè có mấy du khách thấy con Moose (một loại nai khổng lồ) đang ăn cỏ, nguungwf ngang xương giữa đường coi làm kẹt xe. . Ông chồng tui chửi thề liền miệng . Tính vào coi Old Faithful, suối nước nóng ngầm nhưng tui làm biếng nên tiếp tục chạy, tuy nhiên, hai bên đường cũng có nhiều suối phun nước nóng, nhỏ nhỏ nhưng nhìn cũng hay hay . Nước nóng từ dưới đất phun lên, khói vương trên mặt đất trông thật ngoạn mục .
Ra khỏi công viên tới tình Yellowstone, tịm khách sạn nhưng chỗ nào cúng đầy khách , tụi này tiếp tục chạy tới Bozeman, Montana .


Tới Bozeman trời tối phải ở lại một đêm tại Best Western . Giá hơi cao nhưng có internet connection . Continental breakfast chỉ có lèo tèo mấy cái doughnuts, granola and trail mĩ bars, apples juice and coffee .
7/23/07
Tui đòi lái xe lên đường vì như vậy tui giúp dduock ông chồng nhiều hơn Ghé Misssoula đổ xăng xong tiếp tục chạy nữa . Con đường từ Butte tới Missoula tốt, thẳng thớm, sau đó thì ôi thôi đồi núi chập chùng, lái xe đường vừa dốc vừa quanh co, ngán thấy mồ . Ông xã tui vẫn chạy ào ào, tới phiên ti lái ỗng chỉ dẫn thêm những mẹo chạy xe cho an toàn .

Tới Idaho, ghé lại Coeur d' alene . Thành phố này ngày xưa ông xã tui có văn phòng . Hồi tui mới sang Mỹ, ỗng haydaanx tui với mây đứa nhỏ qua đây chơi, ghé Sander beach bơi . Bây giò Sander beach bị rào lại chỉ chừa có một khoanh nhỏ cho thiên hạ tắm . Mấy phần kia thuộc tư nhân .
Hai giờ chiêu tới Spokane . Như vậy là tới sớm mất 2 ngày . Nếu ỗng nghe lời tui, lên đường trễ đi một ngày, đâu có phí thì giờ lang thang .


Kiếm ra khách sạn vừa túi tiền, đóng đô xong xuôi, tui bắt ỗng liên lạc ngay với bạn của ỗng coi ra sao . Tối hôm đó (Thứ Hai) vợ chồng tui đi ăn cơm vơi họ ở tiệm Tàu - Cathay Inn . Chu choa, tiệm này nấu dỡ trên đời tui chưa thấy chỗ nào dỡ bằng . Xúp egg drop có mùi gì tanh nghéo, tui không dám ăn . Món rau xào tạm được, cơm khô rang . Vậy mà vợ chồng người bạn khen ngon đáo để .
7/24/07

Sáng ngủ dậy, lên lầu ăn sáng có khuôn làm waffle, khách tự làm lấy, xong tui khuyên ông chồng tui nên lợi dụng thời gian này đi thăm mộ má ỗng . Lái xe lên Sprindale, một ngôi làng nhỏ cách Spokane 60 miles, vào nghĩa trang thăm mộ bà mẹ chồng, dọn dẹp cho sạch cỏ xong đi về . Tui lại xúi ỗng đi thăm mộ ông chú chôn ở nghĩa trang gần thành phố . Nhĩa trang này thật đẹp, có người chăm sóc, thật sang trọng . Sau đó ỗng đi tìm mộ của bà nội, ông nội và ba của ỗng cũng chôn cùng nghĩa trang . Xong tui nhờ ỗng chở ra Wal Mảt đặng mua bộ đò tắm, khách sạn tui ở trọ có hồ tắm . Hết Walmart, ỗng lái xe chở tui lên thăm bà dì đang ở trong viện dưỡng lão .


7/27 - Ngày họp bạn của ông xã . Sau khi ăn sáng (đáng lẽ không cần ăn sáng nhưng ông chồng tui nói phải ăn sáng mới tốt) xong, tui chuẩn bị cái Garmin để tìm đường tới chỗ họp bạn .
Một bà cho mượn nhà làm picnic . Mấy người này học chung với nhau ở trung học , ra trường từ năm 1949 nên chi ai cũng trên 70 . Nhìn họ, tui thấy ngậm ngùi, nhớ lại mấy tấm hình lúc họ còn trẻ, thời gian làm cho họ thay đổi thật nhiều .
Nhà bà này nằm trên 15 mẫu đất ngay trên bờ sông Spokane, phía bên kia sông toàn là núi . Nhà bã rông lớn, vườn trồng hoa rực rỡ, cỏ xanh mịn như thảm . Bã làm dirrector cho Mảry Kay, rất thành công đến nỗi bã phải thuê một cô thư ky giúp việc . Bã cứ la tui không chịu tiếp tục bán MK, không chừng bây giờ tui cũng là dirrector như bã . Tui chỉ biết cười vì mỗi người có một khả nắng riêng .
Buổi họp mặt rất thành công, khoảng 3 giờ chiều chúng tôi từ giả đi về . Có mấy bà ôm tôi từ giả, ai cũng ứa nước mắt vì không biết sau này có còn gặp nahu nữa hay không .
Trên đường về, lắng nghe Doris Day hát "Sentimental Journey" tui thây thấm thía, vì chuyến đi này của ông xã tui đúng là sentimental journey . Một chuyên đi thăm kỷ niệm . Càng nghĩ tui lại càng muốn khóc .

SENTIMENTAL JOURNEY

Gonna take a Sentimental Journey,
Gonna set my heart at ease.
Gonna make a Sentimental Journey,
to renew old memories.

Got my bags, got my reservations,
Spent each dime I could afford.
Like a child in wild anticipation,
I Long to hear that, "All aboard!"

Seven...that's the time we leave at seven.
I'll be waitin' up at heaven,
Countin' every mile of railroad
track, that takes me back.

Never thought my heart could be so yearny.
Why did I decide to roam?
Gotta take that Sentimental Journey,
Sentimental Journey home.
Sentimental Journey.